Mình có thực sự sợ chết hay sợ những cái dang dở đằng sau!

Thực sự chiều nay, mình bị chấn động bởi một vụ tai nạn của một cô gái trẻ trên đường đi làm về. Nó chạm đúng vào một nội dung bản thân từng nghĩ và viết: Sự chuẩn bị cho ngày ra đi. Nghe chừng hoang tưởng hay bi quan, nhưng mình có cảm giác nó có thể đến bất kỳ lúc nào mà bản thân không thể biết trước.
Hỏi mình có sợ chết không? Mình nói mình không sợ, nhưng mình rất ham sống.
Ham sống vì ham cảm giác thức dậy mỗi ngày, ham được ăn, ham được uống, ham được yêu thương, ham được chạy theo mục tiêu và rất nhiều cái ham giản dị khác.
Vậy mà chỉ trong một tích tắc thôi, mọi thứ mãi mãi dừng lại…
Rất nhiều thứ chưa kịp dặn dò, chưa kịp vun vén, chưa kịp đóng sổ, nhiều khoảnh khắc đành bỏ dở. Sáng đi làm chưa kịp chào ba mẹ, chưa kịp hôn bé con, chưa kịp gấp gọn quần áo, chưa kịp sắp xếp tư trang cá nhân. Nhiều người chưa kịp xin lỗi, nhiều lời nói tổn thương chưa kịp xoa dịu, tài khoản cá nhân chưa kịp bàn giao. Một công việc chưa kịp lưu file, chưa kịp đóng lại để nếu bất chợt mình rời đi, người sau có thể tiếp quản…
Và rồi mình nhận ra, khoảnh khắc mình nằm xuống, mình chẳng còn trăn trở xem mình đã thắng được ai, đã được thăng chức chưa, hay số tiền mình kiếm được đang là bao nhiêu…
Thứ làm mình đau đớn và trăn trở nhất lúc đó là: Những thứ mình đang làm dở dang làm sao để người ở lại biết được? Liệu mình còn nợ ai điều gì nữa không? Giấy tờ cá nhân đã chuẩn bị đủ chưa? Và quan trọng nhất… con cái mình sẽ được sắp xếp thế nào khi không còn mình bên cạnh?
Cứ mải lo về những thứ chưa từng xảy ra, mải chạy theo những kế hoạch, những mục tiêu xa xôi, nên rốt cuộc chẳng có cái gì trọn vẹn cả.
Mình tự hỏi, mỗi phút giây trải qua, mình đã trọn vẹn chưa? Dù chưa trọn vẹn 100% thì ít nhất cũng đã tập trung cho nó.
Nếu một tích tắc nào đó mình nằm xuống, liệu mình đã mãn nguyện rời khỏi cuộc đời này chưa? Và điều gì khiến mình thực sự buông được? Có phải là đã được đi nhiều nơi? Có phải là đã kiếm được thật nhiều tiền? Có phải chờ đến khi con cái đã trưởng thành?
Nếu nhìn theo những thước đo đó thì thực sự rất khó. Chi bằng, mình sẽ hiện diện trong từng phút giây đi qua: đã sống một cuộc đời tự lực, khó khăn biết tự vực dậy, sống thiện lương và sống theo đúng bản ngã của mình chứ không theo bất kỳ một phiên bản nào khác cả. Một cảm xúc sâu lắng sau nhiều ngày tìm lại được
– Hướng Dương – 8.8.2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *